Em chếnh choáng, thẫn thờ gửi nỗi nhớ vào quên! Nắng tắt… dải tà dương chẳng còn kéo dài được nữa nên vội vàng biến mất sau hàng cây thưa lá. Lại một đêm thu chơi vơi lạnh hơi sương buông ...